Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014

PHỐ GỌI

       



Phố trong veo hơi thở buổi sáng
Gió cuối thu nuột nà nhung lụa
Thơm hương hoa cúc vừa vặn màu nhớ
Ướm dịu dàng vào gót chân…
*
Phố gọi lòng nhau bằng  ảo vọng xa gần
Mặt trời to son đôi môi của người đàn bà ba mươi tuổi
Tí tách chút cà phê đặc quánh  nâu trầm
Du dương violon đan xen nhấm nháp sợi tóc rối…
*
Phố gọi những ngón tay đan lầm lỗi
Mơ mộng trái mùa
Chiếc lá  ngả vàng khuôn mặt già nua
Dòng nhựa vẫn da diết chảy từng mạch gân lặng lẽ…
*
Cuối tuấn con đường reo vui bao rộn rã mới mẻ
Sức sống căng đầy ngực phố
Vẫn biết mình không còn trẻ nữa
Sao trái tim cứ tha thiết như nụ phập phồng bắt đầu mùa yêu….

Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014

NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÔNG BIẾT GIẤU


Người đàn bà khờ khạo không biết giấu
những nụ cười giòn giã phơi nắng mai
hạnh phúc trải hương khóm hoa vườn trước
đàn chim đậu vui ríu rít miệt mài
*
Người đàn bà thực lòng không biết giấu
tình yêu trăng mơ mộng đã bao mùa
đời khập khiễng giữa hai chiều mưa nắng
cứ một mình trong vắt mỗi vần thơ
*
Biết ngõ nhà có cây xanh rợp bóng
níu mát lành ru con giấc ngủ trưa
biết căn phòng cần tiếng ai sớm tối
đưa bàn tay giăng nhớ thương đợi chồng
*
Bật bếp lên thắp ngọn lửa ấm nồng
vị gia đình ngon thơm từng món nấu
người đàn bà niềm vui không cất giấu
riêng nỗi buồn thăm thẳm mắt đêm sâu...